Truyện ma – Vậy…Huề nhé!

Một câu truyện ma nhẹ nhàng mang đầy ý nghĩa nhân văn về một cô bé vẫn giữ nguyên lời hứa thuở bé của mình dù đã không còn trên thế gian này nữa.

   Truyện ma

Cái gối đạp thẳng vào mặt tôi…Trong khi tôi đang mơ giấc mơ đẹp…
-@#$%^&*!!!!(những cụm từ không thể diễn tả được)
Ngay bên cạnh tôi,cô bé đó…đang cười.Cô bé với mái tóc màu nâu xinh xắn
-Ôi trời,đã bảy giờ rồi ư.Xin lỗi nhé cô bé,anh hơi nóng!!(Bình thường thằng cha nào đang ngủ ngon mà bị phá đám thế chả chửi nhặng lên)
……………….
Đánh răng vội vàng,tôi phóng ra ngoài mặc lại quần áo rồi xách theo cái cặp đi học
Cô bé vẫn mỉm cười dễ thương và đi theo tôi
Suốt từ chặng đường từ nhà đến trường,cô nhóc không rởi tôi một bước,im lặng và mỉm cười.Cứ đi theo tôi như một người bảo mẫu
Mọi người xung quanh không ai nhìn thấy cô ấy.Nhờ vậy mà tôi biết chắc một điều……
Cô nhóc ấy là ma…một con ma đích thực.Nhưng có điều xinh xắn và dễ thương ngoài sự tưởng tượng
……………..
Cách đây hơn một tháng,khi tôi trên xe bus đi học về
Chiếc xe bị chết máy,cách bến tôi xuống không xa.Chả muốn chờ đợi,tôi xuống xe và cuốc bộ về nhà
Cảnh phố phường tầm trưa thật yên tĩnh(yên tĩnh so với buổi sáng và chiều-.-!)Những tia nắng rọi qua các tàn cây ven đường.Tiếng ve kêu xao động lòng người,khiến cho bản thân tôi nghĩa đến kì nghỉ hè sắp tới,và ước sao cho nó đến thật nhanh(thằng này đúng là lười học)
Đang mải liên tưởng và suy nghĩ,tôi không nhận ra có một cô bé đang đi theo tôi
-Em là ai thế??Tôi hỏi
Cô nhóc không nói,chỉ im lặng và có vẻ ngương ngùng,pha chút vui mừng
Một tia sáng lóe lên trong óc.Hình như mình đã gặp em ý ở đâu rồi!!Có một cảm giác thân quen là lạ.Có điều không tài nào nhớ ra nổi
-HÌnh như anh đã gặp em ở đâu rồi!!Tôi cất tiếng hỏi tiếp
Cô bé lẳng lặng gật đầu,nhìn tôi với ánh mắt long lanh
-Nó bị câm ư??Tôi nghĩ thầm
-Xin lỗi,nhưng anh không nhớ ra là đã gặp em ở đâu??Em nên về nhà đi.Một cô bé lang thang buổi trưa thế này là không tốt đâu
Mặt cô bé lộ vẻ buồn,nhưng vẫn đi theo tôi
-Axc!!Nếu cứ thế này khéo người ta nghĩ mình dụ dỗ trẻ con quá!!Tôi thầm nghĩ
Rồi dùng mọi cách thuyết phục cô bé không đi theo mình nữa,nhưng vô dụng.Mà hình như ánh mắt em ấy đang rưng rưng muốn khóc,nhìn thấy thế tôi lại không cầm lòng được(Làm quân tử nó khổ thế đấy,thằng này giống mình)Đã vậy tôi liền bỏ chạy,với sự tự tin của một sinh viên học năm nhất đại học,tôi tin sẽ cắt đuôi cô nhóc này trong vài phút
…………
-Ha ha ha!!Về đến nhà rồi!!Tôi thở lấy hơi,rồi mở cánh cửa vào nhà
Nhà tôi nằm ở ngay mặt đường.hiện tại chỉ có một mình tôi ở vì tôi học ở ngoài này,còn bố mẹ đã vào công tác trong Nam
-Waaaaaaaa!!!!
Tôi hét lên ngạc nhiên khi cô bé ấy đang đứng ở ngay sau lưng tôi
-Em..làm sao…em là quái vật à??
Tôi không tin nổi.Cô nhóc không tỏ ra chút gì mệt nhọc,mà có thể bắt kịp khi tôi chạy nhanh đến vậy
-Huy ơi!!
-Dạ,chào chào bác!!
-Bố mày mới gửi đồ từ trong Nam ra này!!Hôm nay mới nhận được chuyển phát mà tao không thấy mày ở nhà nên đành giữ hộ
Nói rồi ông bác hàng xóm cùng tôi khệ nệ vác thùng đồ mới được gửi ra vào nhà.Tôi đang suy nghĩ trả lời một cách hợp lí về cô bé đang ở trong nhà
-Nặng thế!!Không hiểu bố mẹ mày gửi cho mày cái gì nữa không biết!!Thôi,tao về đây!!
-Ơ..ơ!!
-Cái gì thế??
-Bác không nhìn thấy cái gì sao??
-Nhìn thấy cái gì??
-A..Ha ha..cháu nhầm ạ!!
Ông hàng xóm vừa đi ra khỏi cửa.Tôi vội đóng lại

Các bạn đang đọc truyện ma – Vậy…Huề nhé! tại website tamsucongai.net

Truyện ma
………………….
………………….
………………….
Cái gì thế này??????????????
………………..
Và thế đấy,cô bé ấy theo tôi từ đấy cho đến tận bây giờ.Nhưng kì lạ là cô nhóc cho tôi một cảm giác rất tân quen,có điều tôi không nhớ nổi,nên tôi coi cô nhóc như em gái mình
Buổi họp lớp cuối năm vừa dứt.GIờ cả lũ tạm biệt nhau để thằng thì về quê,thằng thì đi chơi.Tất cả phục vụ cho dịp hè đang đến
-Về nhà phải lên mạng làm vài ván dota mới được.Đang hứng thế này hành team bạn chắc khoái lắm!!
Cô bé vẫn từ từ đi theo sau lưng tôi theo sau lưng tôi
……………..
-Stun…@#$%^&*(ngôn ngữ không thể diễn tả được)!!Não à,chặn đầu táng skill vào nó!!@#$%^&*!!càng đánh càng ức chế với mấy thằng ngu.Không biết đánh dota thì vào làm cái gì thế không biết.Chỉ tổ feed rồi quit..
Tôi cứ mải chú tâm vào trận đấu,mà không để ý đến xung quanh
Cô nhóc kéo tay tôi
-CÓ chuyện gì để tí nữa,anh đang bận!!Tôi nói rồi quay ra màn hình
Cô bé lại kéo tay tôi.Đang ức chế,tôi hét:
-Em làm cái quái gì vậy??
Thấy hình như mình đã hơi lỡ.Tôi vội xin lỗi.Nhưng hình như cô bé muốn tôi ra khỏi nhà
-Trời nắng lắm,ai không ra khỏi nhà đâu
Cô bé có vẻ rất gấp,càng lúc càng khẩn thiết hơn.Ánh mắt như van nài tôi
Hơi động lòng,nhưng đang giữa trận.Ngoài trời lại đang nắng to,máu lười thống trị.Tôi bỏ mặc tất cả,quay đi giả bộ như không thấy
Hình như cô bé đã khóc,nhưng tôi vẫn không để ý
Cạch!!
Chợt một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai tôi
Tôi quay sang
Ngay bên cạnh tôi là một bộ xương trắng
-Waaaaaaaaaaaa!!!!!!!!!!!!
Tôi thét lớn và phóng thẳng ra ngoài,chạy như thần chết đuổi sau lưng,vấp ngã,lại chạy tiếp……
Tôi chưa bao giờ thấy cảnh khủng khiếp đến như thế.Cảm giác lạnh lẽo bờ vai,và cả bộ xương trắng đó
Cho đến khi cảm thấy mình đã an toàn,tôi dừng lại,thở hồng hộc
……………
Phải đến vài tiếng sau,tôi mới có can đảm trở về nhà
-Trời,Huy,may quá!!
Ông hàng xóm vội đi đến ,nhìn tôi với ánh mắt như vừa trút được nỗi lo trong người
-Bác sao thế??Mà sao đông người quá vậy??
Nhìn ra sau lưng ông bác,tôi mới bàng hoàng
Cả phòng khách nhà tôi đã bị một cái xe tải tông đổ và trở thành một đống đổ nát.
Về sau,nghe mọi người kể tôi mới biết.Hình nhu tài xế chiếc xe tải uống rượu say,đã phóng bạt mạng trên đường rồi lạc tay lái lên lề tông đổ bức tường nhà tôi.gã tài xế đang nằm trong bệnh viện,không biết là chết hay sống??
Đột nhiên tôi rùng mình,hoảng sợ.
Nếu tôi còn đang ngồi trong nhà,hò hét với trận dota thì bây giờ chắc tôi đã ra người thiên cổ
Và..chợt tôi nhớ lại cô bé ấy.Chính cô ấy đã cứu tôi,bằng cách dọa tôi bỏ chạy khỏi nhà
Rốt cuôc tôi vẫn thắc mắc,tại sao cô ấy lại đi theo mình,và cứu mình
Đang mải suy nghĩ,tôi vấp phải một viên gạch trong nhà.Tôi lồm cồm bò dậy
Cuốn anbum ảnh!!
Cái xe đã tông đổ tủ,mọi thứ rơi ra ngoài,và dĩ nhiên nó cũng nằm bên ngoài
Linh cảm mách bảo tôi một cái gì đó,tôi vội giở cuốn sổ.Lướt qua các tấm ảnh
Và tôi sững lại khi giở tới bức ảnh giữa anbum
-Hai đứa bé,một bé trai,một bé giá,đang bá vai nhau mỉm cười
Một tia sáng lóe lên trong óc
…………….
-Hu hu!!
-Đừng khóc nữa Lan,mình đã đuổi chúng nó đi rồi!!
-Cám ơn Huy!!Bạn đã cứu mình.Cô bé nở một nụ cười xinh
-……….
-MÌnh sẽ cứu lại Huy một lần nữa!!Mình hứa đây!!Cô bé nói
-Ờ,mình sẽ chờ!!Thằng nhóc mỉm cười
……………
Tất cả kí ức chạy qua như mọt cuốn băng.Lan đã mất sau đó một năm vì tai nạn,và lúc ấy mình đã từng trách cô ấy không giữ lời hứa
Cuộc sống luôn đổi thay làm tất cả ký ức dần bị chôn vùi.Mọi lo toan đời sống và công việc học hành khiến tôi đã quên hết tất cả
Bỗng dưng tôi cảm thấy hối hận.Cô ấy vẫn không quên lời hứa với tôi.Tại sao tôi lại quên cô ấy??
-Mình…xin lỗi!!Tôi khẽ nói
Tôi chợt nhớ đến lời bà nội tôi đã kể.Một linh hồn sẽ siêu thoát khi không còn vương vấn gì trên trần thế
Có lẽ cô ấy đi rồi!!Tôi tự nhủ.Rồi tôi đứng thẳng người,bước ra ngoài,ngắm bầu trời xanh biếc
-Vậy…Huề nhé!!Tôi cất tiếng
Ngọn gió đung đưa,đám mấy trôi lờ lững.Tất cả đều có điểm đến của chúng.Kể cả những linh hồn
Hết!!!

Tác giả: Tenninu

Nguồn: truongton.net

Loading...
Loading...